Năm 1991, trước khi sang Nga, trong ca làm việc của tôi; một cụ ông dìu cụ bà vào nhờ tôi chữa chứng đau lưng của bà. Hai cụ đều trên 70 tuổi, gầy còm, bà thì ngoài đau lưng ra còn đang bị lao phổi giai đoạn 2. Cụ bà lưng đau không thể đứng thẳng được, phải lom khom. Lúc ấy, tôi khá bối rối vì không có phim ảnh gì cả, triệu chứng thì không rõ hàn hay nhiệt, không rõ nguyên nhân sâu xa của bệnh tuy bệnh mới phát chừng một tuần thôi. Bà chỉ nói “tự nhiên nó đau”…..Khám tại lưng thì lại không đau gì cả, chỉ đau ở vùng huyệt số 1 trên mặt. Ngay lúc đó,anh Viễn ghé chơi, tôi chụp ngay anh để nhờ anh tư vấn. Sau khi khám xong, anh nói “tinh suy”. Tôi xin anh phác đồ, lâu ngày không còn nhớ nhưng tôi châm cho bà theo chỉ đạo của sư phụ (anh Viễn là một trong những sư phụ Đông Y của tôi).Sau 30 phút, rút kim, bà cho biết không hề giãm chút nào.Tôi dùng ngãi hơ 3 lần vào huyệt 1 trên mặt, huyệt hút nóng khá mạnh. Bà cho biết cũng không thuyên giãm. Tôi đành để hai cụ dìu nhau ra về, thấy thương ghê: TÌNH GIÀ……hihi.
Ậy…….Diện Chẩn là vậy đó. Có những trường hợp thần kỳ không hiểu nỗi, không cần y lý gì cả…..mà cũng có những ca khó nhai, nuốt không trôi nếu không có y lý……….sẽ lần lượt kể hầu quý vị.
Tác Giả: Lương Y Tạ Minh
Nhận xét
Đăng nhận xét